🇯🇵 Japan · Samurai Blue
Du lịch Nhật Bản: Một vòng giữa tiếng mưa, tiếng còi và Samurai Xanh
Từ màn hình trực tiếp Shibuya đến gió biển Yokohama
Buổi phát trực tiếp World Cup tại ngã tư Shibuya chính là nơi chuyến du lịch Nhật Bản của tôi thực sự bắt đầu. Chín giờ tối, bốn mặt đèn đỏ đồng loạt bật sáng, người đi bộ bị chặn lại bên ngoài vạch kẻ, như một nồi nước sắp sôi nhưng chưa kịp sôi. Màn hình trên tòa nhà TSUTAYA đang chiếu cảnh trước trận của đội tuyển Nhật Bản, những chiếc áo xanh nổi lên từng mảng trong đám đông. Một nhân viên văn phòng kẹp cặp dưới nách, cúi đầu gửi tin nhắn thoại cho đồng nghiệp: "Tối nay nếu thắng, cuộc họp sáng mai chắc sẽ bị hủy thôi." Mấy học sinh cấp ba bên cạnh bật cười, nhưng không ai thực sự hét lên. Sự phấn khích của người Nhật thường bị nén lại trong cổ họng trước, đợi tiếng còi vang lên, mới đồng loạt biến thành tiếng hít vào của cả con phố.
Trước khi trận đấu bắt đầu, tôi mua một xiên oden ở cửa hàng tiện lợi. Củ cải ngâm trong nước dùng đến mức trong suốt, vị mặn của tảo kombu len lên theo mép cốc giấy. Nhân viên hỏi tôi có muốn thêm mù tạt không, tôi còn chưa nghe rõ, cậu bé mặc áo số 7 đội Nhật phía sau đã nói thay tôi "sukoshi". Cậu ấy chỉ vào màn hình nói Mitoma Kaoru là người Kanagawa, rồi bổ sung thêm, những đứa trẻ ra từ Kawasaki, dưới chân đều có gió từ sân bóng ven sông. Tôi nhìn theo tay cậu ấy hướng về phía ngã tư, taxi, ô, khăn cổ vũ và hơi nước từ cửa hàng tiện lợi trộn lẫn vào nhau. Khoảnh khắc ấy, bóng đá không còn là tin thể thao, mà là một thứ mùi của Tokyo về khuya.

Hôm sau đến Yokohama, tôi mới hiểu tại sao Endo Wataru luôn được người hâm mộ Nhật Bản gọi là "đội trưởng trầm lặng". Gió biển ở Minato Mirai thổi người ta tỉnh táo hẳn, bên ngoài Nhà kho Đỏ có người cha dẫn con tập chuyền bóng, đứa trẻ mỗi lần đỡ bóng đều để bóng đi quá xa, người cha không hề mắng, chỉ dùng mũi chân gạt bóng lại, nói: "Mou ikkai." Làm lại lần nữa. Endo ra đi từ Yokohama, sau này đá ở châu Âu thành mẫu cầu thủ không tranh spotlight nhưng luôn đúng vị trí. Yokohama cũng vậy: biển rất rộng, thành phố lại không ồn ào, như một tiền vệ phòng ngự, vững vàng nâng đỡ mọi náo nhiệt.
Ở Arashiyama, Kyoto, khi trời mưa, tiếng mưa rơi xuống lá tre trước, rồi xuống mặt ô, cuối cùng rơi xuống sông. Du khách ở cầu Togetsukyo vắng đi một nửa, người kéo xe tay vắt khăn lên vai, bánh xe lăn trên đá phiến ướt, phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ. Tôi trốn vào một quán trà nhỏ, bà chủ đặt tách trà houjicha nóng lên bàn, TV để chế độ im lặng đang phát tin thể thao. Trên màn hình xuất hiện Kubo Takefusa, bà ấy nói câu chuyện Nara của Kubo được nhiều cổ động viên Kansai kể đi kể lại, như kể về một đứa trẻ có thể đá bóng từ những con đường nhỏ ở cố đô ra tới đấu trường thế giới. Tiếng chuông chùa bên ngoài chậm rãi ngân lên, tôi chợt nghĩ đến tiếng còi bóng đá: một thứ khiến người ta dừng lại, một thứ khiến người ta chạy đi, nhưng ở Nhật Bản, cả hai đều đòi hỏi bạn phải lắng nghe trật tự trước.
Chiều tối tạnh mưa, tôi men theo lối nhỏ trong rừng tre đi ra. Giọt nước trên lá tre rơi xuống gáy, lạnh buốt khiến người ta co rúm lại. Cửa hàng lưu niệm ven đường treo móc khóa Samurai Xanh, đặt cùng hàng với mèo may mắn và bánh quy matcha. Hai cô gái trong tiệm đang thảo luận đội hình, một người nói Mitoma nên vào sân sớm hơn, người kia nói Kubo xé toang hàng thủ tốt hơn. Giọng họ rất nhỏ, lúc thanh toán còn cẩn thận cảm ơn nhân viên. Với người lần đầu du lịch Nhật Bản, sự kiềm chế này rất dễ bị hiểu lầm là lạnh nhạt; nhưng chỉ cần xem cùng họ hết một trận bóng, bạn sẽ phát hiện niềm đam mê được gấp rất gọn gàng, để trong túi, đến đường chuyền quyết định mới lấy ra. Trong cặp đi làm có huy hiệu đội, trên ốp điện thoại có cầu thủ, trong tàu điện không ồn ào, nhưng mỗi đợt tấn công lại đồng loạt nín thở.

Lúc chuyển tàu ở ga Kyoto, tôi còn gặp một ông lão mặc vest. Ông cầm tờ báo chiều, trang thể thao gấp ra ngoài, góc giấy bị mưa làm ướt. Thấy tôi nhìn chằm chằm vào tiêu đề, ông chủ động nghiêng tờ báo về phía tôi một chút, chỉ vào ảnh tập thể đội Nhật nói: "Tsuyoku natta ne." Mạnh hơn rồi nhỉ. Không khoe khoang, cũng không giải thích, chỉ như nói hôm nay mưa cuối cùng cũng nhỏ rồi. Tàu vào ga, ông gấp báo lại, gật đầu chào tôi, rồi cùng dòng người biến mất vào thang cuốn. Một câu ngắn ngủi ấy, còn giống nhiệt độ bóng đá Nhật Bản hơn cả những bài bình luận dài.
Đến Osaka, Dotonbori dùng mùi vị kéo người ta trở lại mặt đất. Mặt sắt nướng takoyaki bốc khói trắng, nước sốt ngọt bóng loáng; mùi dầu từ quán kushikatsu bám vào áo khoác, đi qua bảng hiệu Glico vẫn chưa rũ bỏ được. Màn hình lớn ven sông chiếu lại bàn thắng của đội Nhật, du khách giơ điện thoại, ông chú địa phương chỉ nhìn chằm chằm vào đường chuyền cuối cùng, miệng nói: "Soko, umai." Chỗ đó, khéo thật. Tôi đứng cạnh quán sushi đứng nghe hai đầu bếp tranh luận về Gamba Osaka và đội tuyển quốc gia, một người nói World Cup khiến trẻ con muốn đá bóng hơn, người kia nói trẻ con phải học xếp hàng trước đã, tranh bóng cũng không được tranh lung tung. Nghe như đùa, nhưng rất Nhật Bản.
Đêm khuya thêm một chút, cửa cuốn các cửa hàng lần lượt hạ xuống, khói dầu mỡ vẫn còn vương nơi góc phố, như tiếng vỗ tay không chịu tan sau khi trận đấu kết thúc.

Tôi thích sự mâu thuẫn chân thật này. Tokyo nhét cả thế giới vào một ngã tư, Kyoto lưu giữ tiếng mưa như sách cổ, Osaka bày cả sự thèm ăn và giọng nói ra ngoài đường; nhưng thứ thực sự khiến chuyến đi đọng lại, là những khe hở nhỏ chỉ có đi rồi mới biết. Trong nước dùng oden ở cửa hàng tiện lợi lúc rạng sáng có tảo kombu và cơn buồn ngủ, tiếng chuông chùa và tiếng còi kết thúc trận đấu đều có thể khiến người ta đột nhiên im lặng, những người mặc áo đấu trên sân ga tự động xếp thành hai hàng, trước khi ăn mừng thì không chắn đường người khác về nhà.
Trước khi rời đi, tôi lại quay về Shibuya. Màn hình không còn chiếu trận đấu, chỉ còn quảng cáo, ngã tư vẫn đúng giờ thả người qua đường. Một cậu bé mặc chiếc áo đội Nhật quá khổ, đi theo sau mẹ, dùng chân nhẹ nhàng gạt một quả bóng vô hình. Khi đèn xanh kết thúc, cậu "dừng" quả bóng trước vạch trắng, không vượt qua. Tôi nghĩ, đây chính là phần khó viết nhất của du lịch Nhật Bản: bạn tưởng mình đến để đuổi theo đèn neon, chùa chiền, mì ramen và ngôi sao bóng đá, nhưng cuối cùng thứ bạn nhớ lại là sự kiềm chế của một đứa trẻ dừng bóng trước đèn đỏ. Niềm đam mê bóng đá Nhật Bản không phải lúc nào cũng được hét lên, nó ẩn trong gió biển Kanagawa, trong con đường cổ Nara, trong bài tập chuyền bóng ở Yokohama, và trong trái tim của mỗi người biết chờ đợi tiếng còi.
Discover more countries
Travel stories from other countries
Cape Verde
Trace an archipelago through morna music.
Curacao
Where Caribbean sun meets Dutch gables.
Uzbekistan
Finding modern answers on the Silk Road.
Jordan
Tracing backward from Petra's light.
Haiti
Coming home through a footballer's eyes.
DR Congo
City to river to rainforest to lava.
Iraq
Babylon is still there. Why is no one going?
Qatar
A real receipt for 24 hours in Doha.
Netherlands
Canals, railways, and Oranje match nights.
Switzerland
Reading lakes and mountains by rail.
Morocco
Medinas, Atlantic wind, and Sahara dunes.
South Africa
From Table Mountain to Soweto and Kruger.
Senegal
Teranga, sea wind, and yellow shirts.
Korea
KTX trains, palaces, and red match nights.
Ivory Coast
Lagoons, cocoa, and orange shirts.
Norway
Fjords, railways, and a north waiting for goals.
Uganda
The Nile, gorillas, and The Cranes.