🇿🇦 South Africa · Bafana Bafana

Du lịch Nam Phi: Vừa đau đớn, vừa ăn mừng

Từ sự im lặng của đảo Robben đến bóng đá đường phố Soweto, xem Bafana Bafana đá cả đất nước thành một đội bóng như thế nào

Du lịch Nam Phi thực sự bắt đầu, không phải ở sân bay, cũng không phải khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy Núi Bàn ngoài cửa sổ khách sạn, mà là lúc phà đảo Robben từ từ rời bến. Gió biển Cape Town rất cứng, như một bàn tay đẩy người ta về quá khứ. Phía đuôi thuyền, V&A Waterfront ngày càng xa vẫn đang lấp lánh, nhưng Núi Bàn lặng lẽ nằm ngang sau lưng thành phố, mây từ đỉnh núi tràn xuống, như thác nước trắng chầm chậm đổ dọc theo đỉnh bằng. Hướng dẫn viên nói, loại mây này được người địa phương gọi là "khăn trải bàn". Tôi nhìn nó phủ lên thành phố, chợt hiểu: vẻ đẹp của Nam Phi, chưa bao giờ là che đi nỗi đau, mà là để nỗi đau và ánh nắng cùng tồn tại.

Thứ nặng nhất trên đảo Robben là sự im lặng. Phòng giam Mandela từng ở không hề được kịch tính hóa, hẹp, thấp, sạch sẽ, trên sàn chỉ có một tấm đệm mỏng, trong góc một chiếc xô sắt. Du khách xếp hàng đi qua cửa, tiếng bước chân đều nhẹ lại. Cựu tù nhân chính trị làm hướng dẫn viên không hề bi lụy, chỉ chỉ vào mỏ đá nói, nhiều người ở đó bị nắng làm hỏng mắt. Mandela sau này bước ra khỏi tù, không biến hai mươi bảy năm thành trả thù, mà biến nó thành bàn đàm phán. Điều này nghe như câu chỉ có trong tiểu sử vĩ nhân, nhưng đứng trước căn phòng giam nhỏ ấy, nó giống một quyết định khó khăn mà một con người tự đưa ra: tôi không thể để hận thù tiếp tục quản lý đất nước này.

South Africa - Table Mountain 桌山
South Africa · Table Mountain 桌山

Trở về Cape Town, Bo-Kaap lập tức kéo người ta ra khỏi màu xám bằng những mảng màu. Đường phố dưới chân Núi Tín Hiệu không dốc lắm, nhưng những ngôi nhà thì càng lúc càng sáng: xanh bạc hà, hồng hoa hồng, vàng chanh, xanh biển, như có người tháo tự do ra thành từng mảng màu, quét lên tường từng nhà. Nơi đây từng là khu cộng đồng người Cape Malay, nhiều tổ tiên bị thương mại thuộc địa mang đến Mũi Hảo Vọng. Có người nói, sau khi chế độ nô lệ bị bãi bỏ, cư dân cuối cùng được sở hữu nhà của mình, thế là họ sơn những bức tường trắng thành màu rực rỡ nhất. Không phải để du khách chụp ảnh, mà để nói với thế giới: cửa của tôi, cửa sổ của tôi, cuộc sống của tôi, cuối cùng không còn bị người khác quy định.

Nhưng Nam Phi không để bạn dừng lại ở bưu thiếp. Trên đường đến Soweto, những tòa cao ốc Johannesburg từ từ lùi lại, hai bên đường xuất hiện nhà tôn, quán thịt nướng, tiệm sửa xe và tường graffiti. Phố Vilakazi rất náo nhiệt, bên ngoài nhà cũ Mandela có người bán đồ lưu niệm, cách đó không xa trẻ con đang đá bóng trong bụi đất. Khung thành là hai hòn đá, đường biên dựa vào trí tưởng tượng. Một cậu bé mặc áo Bafana Bafana phiên bản cũ, động tác chân rất nhanh, qua người xong còn quay đầu cười. Chúng đá không giống tập luyện, mà giống một bản năng: trên một mảnh đất trống không hoàn hảo, giao cơ thể cho niềm vui.

Niềm vui ở Soweto không hề nhẹ nhàng. Đài tưởng niệm Hector Pieterson ở ngay gần đó, những bức ảnh về cuộc nổi dậy của học sinh năm 1976 vẫn khiến người ta không nói nên lời. Nam Phi là một đất nước vừa đau đớn vừa ăn mừng, và bóng đá là biểu đạt chân thành nhất của nó. Nó không giả vờ vết thương không tồn tại, cũng không cho phép người ta mãi mãi chỉ nhìn chằm chằm vào vết thương. Khi trái bóng lăn, chủng tộc, ngôn ngữ, thu nhập, lịch sử đều vẫn còn đó, nhưng ít nhất trong chín mươi phút, người ta sẵn lòng hét về cùng một hướng.

South Africa - Kruger National Park 克鲁格国家公园
South Africa · Kruger National Park 克鲁格国家公园

Chiều tối đến Stellenbosch, vườn nho trải ra một Nam Phi khác cho bạn. Thung lũng ánh sáng trở nên mềm mại, thùng gỗ sồi, trang viên tường trắng, những hàng nho được cắt tỉa gọn gàng, tất cả đều đẹp như tranh cổ châu Âu. Rượu Pinotage trong ly có vị thuốc lá và trái cây sẫm màu, xa xa công nhân kết thúc một ngày lao động, bóng đổ bị hoàng hôn kéo dài. Vẻ đẹp ở đây mang dư vị phức tạp: thuộc địa, đất đai, lao động, phân phối tài sản, tất cả đều ẩn sau một chai rượu. Hoàng hôn rất dịu dàng, nhưng dịu dàng không phải câu trả lời. Điều khiến Nam Phi khó quên nhất, là nó chưa bao giờ bán phong cảnh và lịch sử tách rời cho bạn.

Đêm ấy trên bãi cỏ trang trại có người khẽ hát, mép ly phản chiếu tia vàng cuối cùng, như soi mềm cả những vết thương cũ.

Sáng sớm hôm sau lại lên Núi Bàn, thác mây đang từ sống núi tràn xuống, thành phố, vịnh, đảo Robben và vùng rượu vang xa xa đều bị đè thành một tấm bản đồ khổng lồ. Đứng trên đỉnh núi nhìn Cape Town, có một cảm giác rộng lớn không thật: một bên là biển, một bên là thành phố, một bên là di tích nhà tù, một bên là khu phố màu sắc. Cái khó của du lịch Nam Phi cũng ở đây. Bạn rất khó chỉ nói nó hùng vĩ, vì bên cạnh hùng vĩ là bất bình đẳng; cũng rất khó chỉ nói nó nặng nề, vì bên cạnh nặng nề luôn có người hát, nhảy, mở lò nướng, đá bóng về phía hoàng hôn.

South Africa - Soweto 索韦托
South Africa · Soweto 索韦托

Vì thế khi World Cup 2026 truyền đến tin Bafana Bafana gây sốc lọt vào vòng 32 đội, tôi không hề ngạc nhiên khi đất nước này sôi sục như được nối lại nguồn điện. Bóng đá Nam Phi từng bị chế độ apartheid kéo ra khỏi đấu trường thế giới, cũng từng trong thời gian dài lặp đi lặp lại im lặng, bị loại, bị đánh giá thấp. Nhưng đêm ấy, quán bar, taxi, đài phát thanh và tiệm tạp hóa góc phố Soweto đều đang hét cùng một cái tên. Sự hồi sinh của Bafana Bafana không chỉ là tin thể thao, nó như một bản tuyên ngôn quốc gia đến muộn: chúng tôi vẫn còn đây, chúng tôi có thể thua nhiều năm, nhưng sẽ không vĩnh viễn vắng mặt.

Sau đó tôi gặp một tài xế mặc áo đội tuyển quốc gia trên đường phố Cape Town. Anh ấy nói, World Cup 2010 khiến thế giới nhìn thấy Nam Phi, lần vào vòng 32 đội năm 2026 này, khiến Nam Phi nhìn thấy lại chính mình. Ngoài cửa sổ xe, những bức tường màu của Bo-Kaap lóe qua, mây trên Núi Bàn lại bắt đầu chảy xuống. Anh ấy vặn to radio, bình luận viên đang phát lại bàn thắng quyết định, giọng kích động đến mức hơi vỡ. Tôi không hoàn toàn hiểu những câu trộn giữa tiếng Zulu và tiếng Anh, nhưng hiểu được tiếng cười ấy.

Khi rời Nam Phi, trong đầu tôi không phải một thắng cảnh nào, mà là một nhóm hình ảnh quấn quýt lấy nhau: sự im lặng không chịu tan trong phòng giam đảo Robben, những mảng màu nói thật to trên tường Bo-Kaap, đôi chân đuổi bóng trong bụi đất của trẻ em Soweto, ly rượu chưa uống hết dưới hoàng hôn Stellenbosch, và cảnh thác mây Núi Bàn chầm chậm phủ lên thành phố. Nam Phi không phải một điểm đến nhẹ nhàng, nhưng là một nơi khiến con người trở nên sâu sắc hơn. Nó dạy lữ khách một điều: hòa giải không phải là quên đi quá khứ, mà là trong khi vẫn nhớ về quá khứ, vẫn sẵn lòng chuyền bóng cho người bên cạnh.

Discover more countries

Travel stories from other countries

← View all stories · Country travel guide