🇨🇭 Switzerland · Nati

Du lịch Thụy Sĩ: Trao đôi tai cho đường tuyết, tháp đồng hồ và đường ray

Từ sương hồ Zurich đến còi tàu Jungfrau

Du lịch Thụy Sĩ, thứ đến đầu tiên không phải là đôi mắt, mà là đôi tai. Sáng sớm bên hồ Zurich, sương như một lớp sữa chưa khuấy tan nổi trên mặt nước, thuyền còn chưa chạy, ván cầu tàu đã khẽ kêu một tiếng dưới đế giày trước. Xa xa tàu điện lướt qua đầu cầu, bánh kim loại ép lên đường ray, phát ra tiếng cọ sạch sẽ; tách đĩa trong quán cà phê va vào nhau, tiếng nhỏ như sợ làm động mặt hồ. Thụy Sĩ không yên tĩnh, nó chỉ đặt mỗi âm thanh vào vị trí thích hợp, khiến người ta vừa đặt chân xuống đã học được cách hạ âm lượng.

Tôi đổi tàu ở ga trung tâm Zurich đi Bern, loa sân ga lúc thì tiếng Đức, lúc thì tiếng Pháp, rồi lại nhảy sang tiếng Ý và tiếng Anh. Bốn ngôn ngữ không phải nhãn màu trên tập quảng cáo du lịch, mà thực sự thay phiên nhau xuất hiện trong không khí. Cửa toa đóng lại, mép cao su "phụt" một tiếng, để tiếng ồn thành phố ở bên ngoài. Ngoài cửa sổ, đồi cỏ, mặt hồ và thị trấn nhỏ như được cắt thành từng ô đúng giờ, nhân viên soát vé đi tới, tiếng bước chân ổn định như máy đánh nhịp.

Switzerland - Matterhorn 马特宏峰
Switzerland · Matterhorn 马特宏峰

Phố cổ Bern giống một chiếc đồng hồ biết điểm chuông hơn. Tàu điện lướt qua bên hành lang vòm, khúc cua phát ra tiếng ma sát kéo dài, sông Aare dưới cầu nâng âm thanh lên, lại đưa trả về mặt tường sa thạch. Tháp đồng hồ Zytglogge điểm chuông, tiếng chụp ảnh của du khách đột nhiên dừng lại nửa nhịp; rồi chuông xe đạp, tiếng bát đĩa, tiếng trẻ con đuổi bóng lại trải ra lần nữa. Tôi nhìn thấy áo đấu đội Thụy Sĩ trong tủ kính một cửa hàng nhỏ, màu đỏ thẫm ấy không phải sự ăn mừng rực rỡ, mà giống màu mái nhà Bern trầm xuống sau mưa, vững vàng, kiềm chế, nhưng rất khó bỏ qua.

Âm thanh ở Interlaken bắt đầu mọc lên cao. Tàu hỏa đến gần thung lũng, tiếng bánh xe bị vách đá dội ngược lại, như ngồi vào một nhà hát tự nhiên. Cuối đồng cỏ có người chuẩn bị dù lượn, vải dù bị gió căng ra, trước tiên là một tràng tiếng "xì xì" ma sát, sau đó khóa cài kêu cách, huấn luyện viên hô khẩu lệnh ngắn, cả người đã bị gió núi nhấc đi. Du khách phía dưới ngước lên nhìn, chưa kịp hét lên, chỉ nghe thấy dây dù cắt trong không khí những đường mảnh. Phong cảnh ở đây quá dễ bị chụp thành bưu thiếp, nhưng thứ thực sự giữ người ta lại, là âm thanh khoảnh khắc dù lượn rời khỏi mặt đất.

Chuyến tàu sáng sớm lên Jungfrau như từ từ đưa đôi tai của người thành phố lên cao. Tàu răng cưa bám vào núi, đường ray và bánh răng phát ra tiếng ăn khớp trầm thấp; trước khi vào đường hầm, còi tàu kêu ngắn một tiếng, như nhắc mọi người coi trọng độ cao. Đến Jungfraujoch, gió từ mặt băng quét qua, âm thanh mỏng và lạnh, tất cả mọi người nói chuyện đều tự động hạ thấp. Thứ ồn ào nhất trên đỉnh châu Âu không phải tiếng hoan hô, mà là hơi thở của chính mình, cùng tiếng khóa kéo áo khoác bị đông cứng không trơn tru lắm.

Switzerland - Lucerne Chapel Bridge 卡佩尔廊桥
Switzerland · Lucerne Chapel Bridge 卡佩尔廊桥

Đồng cỏ Alps thêm cho Thụy Sĩ một tầng nhạc cụ khác. Chuông bò từ xa lăn tới, tiếng trầm như trống gỗ, tiếng cao như ly thủy tinh chạm nhau; trong lều phô mai, nồi đồng bị muôi gỗ từ từ khuấy, hơi nóng làm cửa sổ mờ đi. Trẻ con bên đường đá bóng, bóng đập vào hàng rào gỗ rồi nảy lại bãi cỏ. Khoảnh khắc ấy tôi chợt hiểu tại sao đội tuyển Thụy Sĩ luôn có một nhịp điệu không vội không vàng: không phải không có đam mê, mà là quen lắng nghe không gian trước. Hàng thủ, đường chuyền, thu hồi, rồi đẩy lên, như chuông bò trên sườn đồi, xa gần khác nhau, nhưng đều trên cùng một mặt dốc.

Tàu Glacier là phần âm trầm của Thụy Sĩ. Từ Zermatt đi về phía đông, đoàn tàu chui vào đường hầm rồi lại lao lên cầu cạn, cửa kính lần lượt đẩy hẻm núi, làng mạc và đường tuyết đến trước mắt. Bánh xe lăn qua khe nối, tiếng ầm ầm không phải ồn ào, mà như có người gõ một cái trống lớn trong lòng núi; tách trong toa ăn khẽ chạm vào nhau, hành khách sẽ vô thức ngừng nói chuyện. Đường sắt Thụy Sĩ thường được khen là chính xác, nhưng ngồi trong tàu Glacier mới hiểu, chính xác cũng có thể rất giàu cảm xúc. Nó khiến địa lý không còn là chênh lệch độ cao trên bản đồ, mà là một con đường có thể được cơ thể nghe thấy.

Nhắc đến Nati, rất khó bỏ qua Granit Xhaka. Bên ngoài thường viết anh ấy là tiền vệ cứng rắn, nhưng trong chuyến du lịch Thụy Sĩ nhớ đến anh ấy, tôi nghĩ ngược lại đến Basel và âm vang của vùng nói tiếng Đức Thụy Sĩ. Xhaka sinh ra ở Basel, câu chuyện gia đình kết nối với Balkan, sự nghiệp lại được mài giũa trong văn hóa bóng đá Đức; trên người anh ấy không phải một bản sắc đơn nhất, mà là phức điệu chân thực nhất của Thụy Sĩ. Thụy Sĩ có bốn vùng ngôn ngữ chính thức: Đức, Pháp, Ý, Romansh, và đội tuyển quốc gia cũng chưa bao giờ là một đội ngũ của một khẩu âm. Nguồn gốc tên tuổi, thành phố trưởng thành, di cư gia đình và ngôn ngữ sân cỏ trong phòng thay đồ chồng lên nhau, cuối cùng mới trở thành một đường chuyền ngang dưới chữ thập đỏ trắng.

Switzerland - Lake Geneva 日内瓦湖
Switzerland · Lake Geneva 日内瓦湖

Chủ nhà thực sự của World Cup 2026 ở Bắc Mỹ, Mỹ, Canada, Mexico phụ trách sân vận động và thành phố; nhưng bóng đá Thụy Sĩ có một cảm giác "chủ nhà" kỳ lạ. Nó đi đến đâu, cũng như sắp xếp đường biên, bảng đổi tàu và khoảng cách chiến thuật trước, rồi mới mời trận đấu bắt đầu. Với du khách cũng vậy: Thụy Sĩ không dùng ồn ào chào đón bạn, nó dùng tàu đúng giờ, biển chỉ đường rõ ràng, tiếng chuông ven hồ và tiếng ầm của đường sắt núi, khiến bạn từ từ tin rằng mình được đón nhận. Nó không phải nước chủ nhà, nhưng rất hiểu cách tiếp đãi khách; không phải cổ động viên ồn ào nhất, nhưng có thể đá một sân khách thành nhịp điệu của riêng mình.

Trước khi rời đi, tôi lại về hồ Zurich. Sương mỏng tan đi một chút, mặt hồ lộ ra màu bạc, người chạy bộ buổi sáng lướt qua bên tôi, đế giày khẽ cọ lên đá lát. Xa xa tiếng chuông nhà thờ vang lên, chuông tàu điện bổ sung thêm một tiếng, như thành phố đóng một dấu ngoặc cuối cùng cho lữ khách. Ngay cả tiếng vali lăn qua khe đá, cũng như nhắc tôi chậm lại, nghe lại chuyến đi này một lần nữa. Tôi nghĩ, điều khó quên nhất của du lịch Thụy Sĩ không phải đỉnh Matterhorn nhọn thế nào, cũng không phải sô cô la ngọt ra sao, mà là đất nước này dạy bạn dùng đôi tai phân biệt địa lý: tiếng còi tàu Jungfrau, chuông bò Alps, tàu điện Bern, âm trầm của tàu Glacier, tiếng vọng của bốn vùng ngôn ngữ, và cả âm thanh của chiếc áo đỏ thẫm ấy lặng lẽ tỏa sáng trong đám đông.

Discover more countries

Travel stories from other countries

← View all stories · Country travel guide